Trang chủBlogPhân Tích Thị TrườngNgười cầm vàng, người cầm cổ phiếu, người cầm tiền mặt đang nghĩ gì
Người cầm vàng, người cầm cổ phiếu, người cầm tiền mặt đang nghĩ gì
Phân Tích Thị Trường

Người cầm vàng, người cầm cổ phiếu, người cầm tiền mặt đang nghĩ gì

Người cầm vàng, người cầm cổ phiếu, người cầm tiền mặt đang nghĩ gì

Ngọc Hải LươngNgọc Hải Lương
27/5/2026
10 phút phút đọc
21 lượt xem

1. Người cầm vàng đang nghĩ gì khi tài sản trú ẩn cũng bắt đầu rung lắc

Mấy tháng gần đây, vàng gần như là chủ đề không thể thiếu trong các group tài chính. Có giai đoạn ai cũng nói về vàng, người mua rồi thì khoe lãi, người chưa mua thì sốt ruột, người đang cầm tiền mặt thì cứ nhìn giá vàng tăng mà tiếc. Nhưng đến cuối tháng 5, câu chuyện bắt đầu khác đi một chút. Giá vàng trong nước vẫn ở vùng rất cao, nhưng không còn cảm giác “cứ mua là thắng” rõ như lúc tăng nóng nữa.

Số liệu cho thấy vàng miếng SJC ngày 25/05 quanh vùng 158,5 đến 161,5 triệu đồng mỗi lượng. Một số nguồn ghi nhận giá vàng trong nước đã giảm khoảng 4,5 triệu đồng mỗi lượng so với đầu tháng 5. Đến ngày 26/05, vàng SJC và vàng nhẫn tiếp tục lùi về quanh mốc 161,5 triệu đồng mỗi lượng ở chiều bán ra. Nghĩa là người cầm vàng vẫn đang nắm một tài sản được xem là phòng thủ, nhưng biên độ biến động ngắn hạn không hề nhỏ.

Điểm này rất đáng nói. Vàng trong tâm lý người Việt thường gắn với chữ “an toàn”, nhưng an toàn không có nghĩa là không biến động. Nếu mua vàng từ vùng thấp, người cầm vàng có lợi thế tâm lý rất lớn. Nhưng nếu mua trong giai đoạn giá tăng nóng, chỉ cần giá điều chỉnh vài triệu mỗi lượng là cảm giác đã khác ngay. Lúc đó câu hỏi không còn là “vàng có an toàn không”, mà là mình mua vàng với mục đích gì và tỷ trọng vàng trong tổng tài sản đã hợp lý chưa.

Người cầm vàng hiện tại thường có ba tâm lý. Một nhóm vẫn muốn giữ vì sợ lạm phát, bất ổn địa chính trị và tiền mất giá. Một nhóm bắt đầu nghĩ đến chốt lời vì giá đã tăng quá nhanh trong thời gian trước. Nhóm còn lại thì phân vân có nên chuyển một phần sang tài sản khác như cổ phiếu hoặc bất động sản hay không. Đây là lý do các câu chuyện như “đổi vàng lấy nhà”, “chốt vàng mua đất”, “bán vàng sang cổ phiếu” dễ gây tranh luận. Nó không chỉ là chuyện giá, mà là chuyện dòng tiền đang tìm chỗ đứng mới sau một nhịp tăng nóng.

Về mặt tài chính cá nhân, vàng phù hợp nhất khi đóng vai trò tài sản phòng thủ và đa dạng hóa. Nhưng nếu toàn bộ tài sản đều nằm ở vàng, rủi ro lại chuyển sang hướng khác. Vàng không tạo dòng tiền định kỳ, có chênh lệch mua bán, chịu ảnh hưởng bởi giá thế giới, tỷ giá, chính sách trong nước và tâm lý đám đông. Vì vậy, người cầm vàng lúc này không nhất thiết phải bán hay giữ theo cảm xúc, mà nên nhìn lại vai trò của vàng trong danh mục.

Nếu vàng là khoản phòng thủ dài hạn, tỷ trọng vừa phải thì việc dao động ngắn hạn có thể không quá quan trọng. Nhưng nếu vàng là khoản mua vì FOMO, mua bằng tiền sắp cần dùng hoặc chiếm tỷ trọng quá lớn, thì câu chuyện rủi ro phải được nhìn nghiêm túc hơn. Thị trường thường làm người ta hưng phấn khi giá tăng và lo lắng khi giá giảm, nhưng tài sản tốt hay xấu còn phụ thuộc rất nhiều vào giá mua, mục tiêu và thời gian nắm giữ.

0a61fb05-7b32-429d-a9d0-713116432eb8.png

2. Người cầm cổ phiếu đang vui với chỉ số, nhưng chưa chắc vui với danh mục

Ở phía cổ phiếu, tháng 5 lại có một câu chuyện khác. VN-Index đã vượt vùng 1.900 điểm và lập mức đóng cửa cao nhất lịch sử trong phiên 07/05, đạt 1.909,01 điểm, tăng 17,81 điểm so với phiên trước. Một số nguồn ghi nhận thanh khoản phiên này vượt 30.000 tỷ đồng, cho thấy dòng tiền có cải thiện rõ khi chỉ số bứt phá.

Nhưng thị trường chứng khoán có một điểm rất thú vị. Chỉ số vượt đỉnh chưa chắc tất cả nhà đầu tư đều vui. Có nguồn đặt thẳng vấn đề VN-Index vượt 1.900 điểm nhưng nhiều nhà đầu tư vẫn không vui. Lý do nằm ở cấu trúc tăng của thị trường. Đà tăng có thời điểm được dẫn bởi nhóm vốn hóa lớn, đặc biệt là một số mã trụ. Khi vài cổ phiếu lớn kéo chỉ số, VN-Index có thể xanh rất đẹp, nhưng danh mục của nhiều người nếu không nằm đúng nhóm dẫn dắt thì vẫn không tăng tương ứng.

Đây là khác biệt giữa “chỉ số tăng” và “thị trường dễ kiếm tiền”. Một thị trường dễ kiếm tiền thường có độ rộng tốt, nhiều nhóm ngành cùng tăng, thanh khoản lan tỏa và số mã tăng áp đảo số mã giảm. Còn nếu chỉ số tăng nhờ vài mã vốn hóa lớn, cảm giác ngoài đời sẽ rất khác. Người nhìn headline thấy thị trường lập đỉnh, nhưng người mở tài khoản lại thấy cổ mình cầm vẫn ì, thậm chí giảm. Khi đó tâm lý rất dễ bị lệch. Có người sốt ruột bán mã yếu để đu sang mã mạnh. Có người FOMO vào nhóm đã tăng nhiều. Có người nghĩ mình chọn sai hoàn toàn dù thực tế chỉ là dòng tiền đang rất phân hóa.

Người cầm cổ phiếu lúc này vì vậy không chỉ nghĩ về VN-Index. Họ nghĩ về việc cổ phiếu mình cầm có thuộc dòng tiền chính không. Một cổ phiếu khỏe không chỉ tăng khi thị trường tăng, mà còn giữ nền tốt khi thị trường điều chỉnh. Nếu VN-Index vượt đỉnh mà cổ phiếu của mình vẫn không vượt được vùng cản, thanh khoản yếu, hồi kém hơn thị trường, thì đó là tín hiệu cần xem lại. Không phải để hoảng, mà để hiểu dòng tiền đang ưu tiên chỗ khác.

Về mặt tâm lý, người cầm cổ phiếu đang ở giữa hai lực kéo. Một bên là cảm giác thị trường đã xác nhận xu hướng khi vượt đỉnh. Một bên là rủi ro mua đuổi khi nhiều mã đã tăng nhanh. Đây là giai đoạn dễ nhầm giữa cổ phiếu mạnh thật và cổ phiếu chỉ tăng theo hiệu ứng chỉ số. Nếu chỉ nhìn điểm số, nhà đầu tư dễ chủ quan. Nếu chỉ nhìn vài mã đỏ trong danh mục, nhà đầu tư lại dễ bi quan quá mức. Cách đọc hợp lý hơn là xem dòng tiền có lan tỏa hay không, nhóm dẫn dắt có giữ được nền hay không và cổ phiếu mình cầm có mạnh hơn thị trường chung hay không.

Cổ phiếu khác vàng ở chỗ nó đại diện cho kỳ vọng tăng trưởng, lợi nhuận và khẩu vị rủi ro. Khi kỳ vọng tốt lên, giá có thể tăng rất nhanh. Nhưng khi kỳ vọng bị thử thách, giá cũng có thể điều chỉnh nhanh không kém. Vì vậy, người cầm cổ phiếu không nên chỉ hỏi thị trường còn lên không. Câu hỏi tốt hơn là danh mục của mình đang dựa trên luận điểm gì, cổ phiếu nào đang được dòng tiền xác nhận và cổ phiếu nào chỉ đang nằm ngoài cuộc chơi của chỉ số.

3. Người cầm tiền mặt đang chịu áp lực FOMO, nhưng tiền mặt vẫn là quyền được chọn

Nhóm thứ ba là người cầm tiền mặt. Nhìn qua thì đây là nhóm an toàn nhất, nhưng thực tế tâm lý lại không đơn giản. Khi vàng tăng mạnh, người cầm tiền mặt tiếc vì không mua vàng. Khi VN-Index vượt đỉnh, họ tiếc vì không mua cổ phiếu. Khi bất động sản hoặc cổ phiếu bất động sản bắt đầu có câu chuyện trở lại, họ lại phân vân có nên xuống tiền hay không. Tiền mặt giúp giảm rủi ro biến động, nhưng lại tạo ra một áp lực khác là sợ bỏ lỡ.

Bối cảnh lãi suất cũng làm câu chuyện tiền mặt đáng chú ý hơn. Tháng 5/2026, mặt bằng lãi suất tiết kiệm có sự phân hóa. Một số bảng tổng hợp ghi nhận Vietcombank kỳ hạn 12 tháng quanh 5,9%/năm, VietinBank quanh 5,9%/năm, trong khi một số ngân hàng thương mại cổ phần niêm yết mức cao hơn ở kỳ hạn dài. Ngày 25/05, Nam A Bank được ghi nhận tăng lãi suất kỳ hạn dài, mức cao nhất lên tới 6,9%/năm. Điều này cho thấy tiền mặt gửi ngân hàng vẫn có lợi suất rõ ràng, nhưng so với kỳ vọng từ vàng hay cổ phiếu thì nhiều người vẫn thấy “không đủ hấp dẫn”.

Điểm cần nhìn bình tĩnh là tiền mặt không chỉ có một chức năng là sinh lời. Tiền mặt còn là thanh khoản, là quỹ dự phòng, là quyền được chờ. Trong giai đoạn tài sản biến động mạnh, người có tiền mặt không bị ép phải bán vàng khi giá điều chỉnh, không bị ép bán cổ phiếu khi thị trường đỏ và cũng không bị cuốn vào một cơ hội chưa hiểu rõ. Đây là lợi thế lớn, nhưng chỉ có giá trị nếu người cầm tiền mặt có kế hoạch. Nếu giữ tiền nhưng ngày nào cũng sốt ruột vì người khác khoe lãi, cuối cùng rất dễ mua đúng lúc thị trường hưng phấn nhất.

Người cầm tiền mặt nên tự hỏi tiền này là tiền gì. Nếu là tiền dự phòng, tiền sắp mua nhà, tiền trả nợ, tiền học, tiền dùng trong 6 đến 12 tháng tới, thì tiêu chuẩn an toàn phải cao hơn lợi nhuận. Nếu là tiền đầu tư dài hạn, có thể chia nhỏ để giải ngân dần thay vì cố đoán một điểm vào hoàn hảo. Vấn đề không phải là giữ tiền mặt đúng hay sai, mà là giữ tiền mặt có mục đích hay chỉ vì sợ.

Ba nhóm tài sản đang đại diện cho ba trạng thái tâm lý khác nhau. Vàng đại diện cho nhu cầu phòng thủ và giữ giá trị. Cổ phiếu đại diện cho kỳ vọng tăng trưởng và khẩu vị rủi ro. Tiền mặt đại diện cho sự linh hoạt và quyền lựa chọn. Khi thị trường bất an, tiền tìm đến vàng. Khi kỳ vọng tăng trưởng quay lại, tiền chạy sang cổ phiếu và bất động sản. Khi mọi thứ tăng quá nhanh, tiền mặt lại trở thành vị thế giúp người ta đỡ bị cuốn theo đám đông.

Điểm quan trọng là không có vị thế nào đúng tuyệt đối. Cầm vàng đúng nếu mục tiêu là phòng thủ và tỷ trọng hợp lý. Cầm cổ phiếu đúng nếu hiểu doanh nghiệp, hiểu dòng tiền và chịu được biến động. Cầm tiền mặt đúng nếu có kế hoạch và biết chờ cơ hội. Sai lầm thường không nằm ở tài sản, mà nằm ở việc cầm tài sản đó mà không biết mình cầm vì lý do gì.